Các Phương Pháp Giáo Dục

1. Phương pháp giáo dục trẻ nhà trẻ: 
    a) Phương pháp dùng tình cảm:  Dùng cử chỉ âu yếm, vỗ về, vuốt ve gần gũi trẻ cùng với những điệu bộ, nét mặt, lời nói,để tạo cho trẻ những cảm xúc an toàn, tin cậy, thõa mãn nhu cầu giao tiếp, gắn bó, tiếp xúc với người thân và môi trường xung quanh. 
    b) Phương pháp dùng lời nói (trò chuyện, kể chuyện, giải thích): Dùng lời nói,lời kể diển cảm, câu hỏi gợi mở được sử dụng phù hợp cùng với các cử chỉ, điệu bộnhằm khuyến khích trẻ tập nói và giao tiếp với đồ vật, với mọi người xung quanh.Tạo tình huống thích hợp để trẻ bộc lộ ý muốn, chia sẻ những cảm xúc với người khácbằng lời nói và hành động cụ thể.  
    c) Phương pháp trực quan minh họa:  Dùng các phương tiện trực quan (vật thật, đồ chơi, tranh ảnh, phim ảnh..) hành động mẫu (lời nói và cử chỉ) cho trẻ quan sát, nói và làm theo, rèn luyện sự nhạy cảm của các giác quan (nhìn, nghe, ngửi, sờ mó, nếm..) 
    d) Phương pháp thực hành: 
        - Hành động thao tác với đồ vật,đồ chơi:sử dụng các đồ vật, dụng cụ đơn giản phù hợp với mục đích và nội dung giáo dục.Trẻ cùng làm theo và thao tác với đồ vật như sờ mó, cầm nắm, lắc, mở, đóng, chồng lên, và phối hợp vận động với các giác quan. 
        - Trò chơi: Sử dụng các yếu tố chơi, các trò chơi thích hợp để kích thích trẻ hoạt động, mở rộng hiểu biết về môi trường xung quanh và phát triển lời nói. 
        - Luyện tập: Cho trẻ thực hiện lặp đi lặp lại nhiều lần các câu nói, động tác, hành vi, cử chỉ, điệu bộ phù hợp với nội dung, yêu cầu giáo dục và hứng thú của trẻ.             
    e) Phương pháp đánh giá, nêu gương:  Người lớn tỏ thái độ đồng tình,khích lệ những việc làm, hành vi, lời nói tốt của trẻ.Ở lứa tuổi nhỏ, khen, nêu gương và khích lệ trẻ làm được những việc tốt là chủ yếu, có thể chê khi cần nhưng phải nhẹ nhàng và không quá lạm dụng.
2. Phương pháp giáo dục trẻ mẩu giáo:
    a) Phương pháp thực hành , trải nghiệm: 
        - Phương pháp thao tác với đồ vật, đồ chơi là cho trẻ phối hợp các giác quan,hành động đối với các đồ vật, đồ chơi nhằm cung cấp các kinh nghiệm cảm tính và rèn luyện thao tác tư duy. 
        - Phương pháp dùng trò chơi là sử dụng các loại trò chơi, yếu tố chơi phù hợp với mục đích giáo dục để kích thích trẻ tự nguyện, hứng thú hoạt động tích cực. 
        - Phương pháp nêu tình huống có vấn đề: Là đưa ra các tình huống cụ thể nhằm kích thích trẻ tìm tòi, suy nghĩ dựa trên vốn kinh nghiệm để giải quyết vấn đề đặt ra. 
        - Phương pháp luyện tập: Là cho trẻ thực hành lặp đi, lặp lại các động tác, cử chỉ, điệu bộ, thông qua những yêu cầu cụ thể mà giáo viên đặt ra để củng cố vốn kiến thức và kỹ năng đã được thu nhận. 
    b) Phương pháp trực quan-minh họa (quan sát, làm mẫu, minh họa):  Sử dụng các phương tiện trực quan, sử dụng hành động mẫu, sử dụng hình ảnh tự nhiên, mô hình, sơ đồ và phương tiện nghe nhìn...tạo điều kiện cho trẻ sử dụng các giác quan kết hợp với lời nói nhằm tăng cường vốn hiểu biết và phát triển tư duy của trẻ. 
    c) Phương pháp dùng lời nói: Sử dụng các phương tiện ngôn ngữ để truyền đạt, thu nhận thông tin đồng thời kích thích trẻ suy nghĩ, chia sẻ ý tưởng, bộc lộ những cảm xúc, gợi nhớ những hình ảnh và sự kiện bằng lời nói, kinh nghiệm sống của trẻ.
    d) Phương pháp dùng tình cảm và khích lệ: Khuyến khích và ủng hộ trẻ hoạt động khơi gợi niềm vui, tạo niềm tin, cổ vũ sự cố gắng của trẻ trong quá trình hoạt động. 
    e) Phương pháp nêu gương, đánh giá.    
        - Nêu gương: Sử dụng các hình thức khen, chê phù hợp, đúng lúc, đúng chổ, biểu dương trẻ là chính. 
        - Đánh giá: Thể hiện thái độ đồng tình hoặc chưa đồng tình của người lớn, của bạn bè trước việc làm, hành vi, cử chỉ của trẻ. Từ đó đưa ra nhận xét, tự nhận xét trong từng tình huống, hoàn cảnh cụ thể.